Baicakhongquen.net

Danh sách nghệ sĩ

Danh sách tác giả

Thống kê

  Tổng lượt truy cập:  10261

  Tổng số bài nhạc: 4714

  Tổng số ca sỹ: 960

  Số thành viên: 828

  Thành viên mới: otello8x

Bài ca xuân 61 - Châu Loan

Sáng tác: Tố Hữu | | Lượt nghe: 5.673 | Lượt tải: 921

Thể loại: Tiếng thơ, Thể loại khác

Chia sẻ link:
Nhúng blog:
Nhúng forum:

Danh sách yêu thích

Yêu thích

Thêm vào Playlist của bạn

Thêm

Tạo một playlist mới

Tạo mới

Thông báo lỗi bài hát, các vấn đề phát sinh.

Lời bài hát Bài ca xuân 61

Tôi viết bài thơ Xuân
Nghìn chín trăm sáu mốt
Cành táo đầu hè rung rinh quả ngọt
Nắng soi sương giọt long lanh...
Rét nhiều nên ấm nắng hanh
Đắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?
Giã từ năm cũ bâng khuâng
Đã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường!

Chào xuân đẹp! Có gì vui đấy
Hỡi em yêu? Mà má em đỏ dậy
Như buổi đầu hò hẹn, say mê
Anh nắm tay em, sôi nổi, vụng về
Mà nói vậy: "Trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ:
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
Phần cho thơ, và phần để em yêu..."
Em xấu hổ: "Thế cũng nhiều anh nhỉ!"
Rồi hai đứa hôn nhau, hai người đồng chí
Dắt nhau đi, cho đến sáng mai nay
Anh đón em về, xuân cũng đến trong tay!

Ôi tiếng hót vui say con chim chiền chiện
Trên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệng
Xuân ơi xuân, vui tới mông mênh
Biển vui dâng sóng trắng đầu ghềnh
Thơ đã hát, mát trong lời chúc:
Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh
Tam Đảo, Ba Vì vui núi xuân xanh...
Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!

Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng...
Ôi tiếng của cha ông thuở trước
Xin hát mừng non nước hôm nay:
Một vùng trời đất trong tay
Dẫu chưa toàn vẹn, đã bay cờ hồng!
Việt Nam, dân tộc anh hùng
Tay không mà đã thành công nên người!
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau
Đảng cho ta trái tim giàu
Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay!

Đời vui đó, hôm nay mở cửa
Như dãy hàng bách hóa của ta
Hỡi những người yêu, hãy ghé mua hoa
Và đến đó, sắm ít quà lễ cưới:
Lụa Nam Định đẹp tươi mát rượi
Lược Hàng Đào chải mái tóc xanh!
Ta còn nghèo, phố chật nhà gianh
Nhưng cũng đủ vài tranh treo Tết...
Đời vui đó, tiếng ca Đoàn kết
Ta nắm tay nhau xây lại đời ta
Ruộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn cà
Chuồng lợn, bầy gà, đàn trâu, ao cá
Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá
Mỗi hòn than, mẩu sắt, cân ngô
Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ!

Ồ thích thật, bài thơ miền Bắc
Rất tự do nên tươi nhạc, tươi vần
Cả không gian như xích lại gần
Thời gian cũng quên tuần quên tháng.
Đời trẻ lại. Tất cả đều Cách mạng!
Rũ sạch cô đơn, riêng lẻ, bần cùng
Quê hương ta rộn rã cuộc vui chung
Người hợp tác nên lúa dày thêm đó.
Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ
Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm
Xuân ơi Xuân, em mới đến dăm năm
Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội
Như hôm nay, giữa công trường đỏ bụi
Những đoàn xe vận tải nối nhau đi
Hồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt Trì
Tên đất nước reo vui bao tiếng gọi...

Nào đi tới! Bác Hồ ta nói
Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân
Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân
Mời những bàn chân, tiến lên phía trước.
Tất cả dưới cờ, hát lên và bước!
Đi ta đi! Khai phá rừng hoang
Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?
Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?
Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy
Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều?
Hỡi những người trai, những cô gái yêu
Trên những đèo mây, những tầng núi đá
Hai bàn tay ta hãy làm tất cả!
Xuân đã đến rồi. Hối hả tương lai
Khói những nhà máy mới ban mai...

Tôi viết cho ai bài thơ 61?
Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốt
Hà Nội rì rầm... Còi thổi ngoài ga
Một chuyến tàu chuyển bánh đi xa
Tiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ...
Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đó
Tiếng đập thình thình, muốn vỡ làm đôi!
Ta biết em rất khỏe, tim ơi
Không khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏng
Như lửa cháy trong lòng ta gió lộng?
Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhà
Ta vẩn vơ hoài, rạo rực, vào ra
Nghe tiếng mõ và nghe tiếng súng
Miền Nam dậy, hò reo náo động!
Ba con tôi đã ngủ lâu rồi
Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi
Miền Bắc thiên đường của các con tôi!
Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa
Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa
Thêm một ngày xuân đến. Bình minh
Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh
Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
Treo trước mắt của loài người ta đó:
Hòa bình
Độc lập
Ấm no
Cho Con Người
Sung sướng
Tự do!

Bình luận

Lưu ý: Bạn hãy đăng nhập trước khi viết bình luận và sử dụng tiếng Việt có dấu.

Mai Hạnhvào lúc 27/05/2013 1:30 PM

Chào Uylc! Với thơ mình cũng là "dân ngoại đạo" như bạn thôi mà:) nghĩa là cũng chả biết làm sao diễn tả hết được tâm tình cuả mình cho có vần có điệu. Thời trẻ, có lần cũng hăm hở sắm giấy bút thử "làm thơ" như ai Hi hi! Tưởng ngon, nào ngờ được ý thì mất vần, được vần thì mất ý:) Có lần may mắn lắm được cả ý lẫn vần điệu nhưng đọc lên lại thấy thiếu duyên, thiếu lửa nên bỏ hẳn... Chả nói bạn cũng biết, mình yêu thơ đến mức tôn thờ nên không dám liều lĩnh làm bừa:) sợ tổn thương đến "tên tuổi" của "NÀNG" hì . Nữ sĩ Vân Đài có đoạn thơ :" Yêu trăng từ thuả biết làm thơ/Suốt đời thèm ước suốt đời mơ/Trăng như chén mật dầm trong nước/ tôi kiến bò quanh cách vạn bờ". Với THƠ, tâm trạng mình cũng gần như vậy, cũng "bò quanh cách vạn bờ" vậy thôi, chả bao giờ với tới bạn ạ...Thôi làm dân "ngoại đạo" cũng được bạn nhỉ, chỉ thưởng thức thôi, khi nào gặp được bài nào thấy hay, có hứng thú, nhất định mình sẽ cố gắng viết nó ra vì đó cũng là nhu cầu được chia sẻ mà của mình mà.
Cảm ơn bạn nhiều vì đã đọc.

uylcvào lúc 26/05/2013 1:28 AM

em xin chào bác MAI HẠNH ,cụ LÝ em mong hai bác cứ "bình " thơ" tiếp đi ạ !!nói đến thơ em là dân "ngoại đạo "em mong các bác cứ tiếp tục "em xin các bác thật lòng " đấy ạ!!//

Mai Hạnhvào lúc 22/05/2013 10:28 AM

Hôm nay gặp buổi "Lương thời Cát nhật" hay sao , "cụ Lý" "xuống núi" cho bà con thưởng thức bài bình thơ thật xuất sắc. Bằng một số dữ kiện lịch sử chọn lọc, cụ phân tích và lập luận chặt chẽ, khúc chiết, đọc thấy "hả dạ" quá! tự nhiên có người bầy tỏ hộ lòng mình hì! đa tạ! đa tạ!
Bác Lý Lẽ ơi, bác viết: " miền Bắc giải phóng xây dựng CNXH từ những cơ sở ban đầu nghèo nàn sau chiến tranh, phải chắt chiu xây dựng đi lên..." làm tôi bồi hồi nhớ đến những ngày xa xưa. Chữ "chắt chiu" của bác thật chính xác, cái ngày ấy trẻ con còn đi gom nhặt hạt táo ngoài đường để nhà nước thu mua(Không biết để làm gì? nghe nói để làm thuốc súng? hay để làm thuốc không biết, Đông y có vị Táo nhân mà), rồi gom những vỏ quýt nữa, chắc cũng để làm vị "Trần bì" . Những bà "chai bao chè đồng nát", quang gánh trên vai khắp các nẻo đường HN, thu mua từng mẩu đồng, mẩu sắt, chai lọ cũ, cái ống bơ, săm lốp cũ v v...cả lông gà lông vịt cũng mua hết bác nhỉ, không bỏ phí một vật gì nếu có thể tái sử dụng được...cứ chăm chỉ cặm cụi "nâng niu gom góp dựng cơ đồ..." Thế mà cũng chỉ được vài năm yên bình rồi lại tay cầy tay súng, tay lưới tay súng, tay búa tay súng... Nghĩ thấy thương đất nước mình thật.
Đồng cảm với bác cái đoạn "Chào 61 đỉnh cao..." (về nó tôi đã viết: lúc sang sảng tự hào :)), "Ý kiến bàn luận" ra sao tôi không được biết, có lẽ họ cho là lộng ngôn quá chăng hở bác? ở cái chữ "Đỉnh cao muôn trượng""trông cả địa cầu"? Tôi thì thấy đâu có sao, chính cảm xúc có quá một chút mới là thật, ý thơ mà, logic quá hết là thơ luôn bác nhỉ. Cái đoạn : "Ồ thích thật bài thơ miền Bắc.." chị Châu loan ngâm nghe cũng sướng, tôi đã cảm nhận: "Như reo lên hạnh phúc" bác ạ. Nói tóm lại đúng là viên minh châu. Chúng ta thật may mắn được thưởng thức, lòng cứ thầm cảm ơn trang nhạc mãi.
Cảm ơn bác Lý Lẽ lần nữa. Chào bác.

Lý Lẽvào lúc 21/05/2013 4:58 AM

Bài thơ mô tả trong thời khắc xuân sang, có cấu tứ chặt chẽ, liên hệ lịch sử qua cái nhìn nhân sinh đầy lòng trắc ẩn:
Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!

Ngoài đoạn trích trên thì Nguyễn Trãi cũng được nhắc đến trong bài thơ trên ở khổ kế tiếp:
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng...

Không thể không nói đến Bác Hồ kính yêu của chúng ta:
Nào đi tới! Bác Hồ ta nói
Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân
Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân
Mời những bàn chân, tiến lên phía trước.
Tất cả dưới cờ, hát lên và bước!

Thật tình cờ bài thơ ra đời từ đầu thập niên 60 cũng chưa biết được các sự kiện năm 1965 Nguyễn Du được phong danh hiệu Danh nhân văn hóa thế giới, tiếp đến là Nguyễn Trãi vào năm 1980 và Hồ Chủ tịch năm 1990. Danh nhân văn hóa thế giới là những danh nhân nổi tiếng trên thế giới, những nhân vật có đóng góp xuất sắc không chỉ cho sự phát triển văn hóa dân tộc mà còn cho sự phát triển văn hóa chung của nhân loại. Vậy là Tố Hữu đã hội đủ vào bài thơ này- Bài ca xuân 61 phải không bác?
Hai khổ đầu bài thơ nói về mùa xuân- tuổi trẻ- tình yêu với những cảnh sắc tươi trẻ tràn căng nhựa sống nhưng cũng rất tự nhiên như quy luật vũ trụ Xuân- Hạ- Thu- Đông như Nguyễn Du từng cảm nhận:
Sen tàn cúc lại nở hoa,
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân.

Đoạn thơ này thi sĩ xử lý rất ổn thỏa vấn đề chung- riêng, lý trí- tình cảm, động từ “hôn “ đặt khéo léo giữa “ hai đứa” “hai người đồng chí” làm nổi bật quá trình vươn tới ước vọng hoàn mỹ.
Bác Mai Hạnh thân mến, bài thơ này đã hơn nửa thế kỷ ra đời, lứa những người ra trận ai cũng có sổ tay chép nhạc thơ, chắc rằng in vào tâm khảm cả một thế hệ. Năm 1955 khi người lính Pháp cuối cùng rời Việt Nam qua ngả Hải Phòng là lúc miến Bắc bước vào kế hoạch 5 nắm lần thứ nhất, kế hoach 5 năm lần thứ hai từ 1961-1965 được định hình từ những thành tựu đã đạt được cũng như những bài học CCRĐ nhưng về cơ bản đất nước như một đại công trường :
Đi ta đi! Khai phá rừng hoang
Hỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?
Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?
Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông Chảy
Hỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều?
Hỡi những người trai, những cô gái yêu
Trên những đèo mây, những tầng núi đá
Hai bàn tay ta hãy làm tất cả!

Con đường đi đến thống nhất của đất nước ta thật chông gai, trắc trở, miền Bắc giải phóng xây dựng CNXH từ những cơ sở ban đầu nghèo nàn sau chiến tranh, phải chắt chiu xây dựng đi lên :
Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá
Mỗi hòn than, mẩu sắt, cân ngô
Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ!

Những thành quả của hợp tác cách mạng được nhà thơ đúc kết thật lắng đọng ấn tượng với hình ảnh người thiếu nữ
Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏ
Đã lên xanh như tóc tuổi mười lăm
Xuân ơi Xuân, em mới đến dăm năm
Mà cuộc sống đã tưng bừng ngày hội


Có lúc nhà thơ hóa thân vào vai ông bố chăm sóc con, ngắm con ngủ mà thấy bâng khuâng khi nước nhà còn bị chia cắt:
Ba con tôi đã ngủ lâu rồi
Còn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôi?

Ta thấy tính tụ sự, lòng trắc ẩn của nhà thơ cách mạng vào thời điểm 1960-1961, khi đất nước chưa được giải phóng hoàn toàn, năm đó cũng bắt đầu phong trào đồng khởi Bến Tre xóa bỏ ấp chiến lược phải chăng là dấu hiệu, ước vọng đến 15 năm sau mới hoàn thành trọn vẹn- thu non sông về một mối, vươn tới đích:

Hòa bình
Độc lập
Ấm no
Cho Con Người
Sung sướng
Tự do!

Bác Mai Hạnh ạ, trong các bài thơ đã đọc, ít có bài nào có được cảm giác tự hào sung sướng lâng lâng như bài này:
Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!

Trong đoạn trên có câu (1) và câu (4) có ý kiến bàn luận ít nhiều, nhưng tôi cũng rất muốn đó là cái đích vươn tới mọi mặt của chúng ta như thơ của Nguyễn Du, Nguyễn Trãi đã được quốc tế công nhận.

Thật là thiếu sót nếu không nói về giọng ngâm của nghệ sĩ Châu Loan, những người hậu sinh chúng tôi không nghe những bản thơ của chị thì không thấy cái máu lửa, hy sinh mất mát trong chiến tranh; thấy giọt nước mắt và mồ hôi trong lao động sản xuất, thấy cái đẹp kiêu hãnh hào sảng khi ca ngợi Tổ quốc cũng như thấy cái sâu sắc, cháy bỏng lay động tâm can trong tình yêu..../.

Cảm ơn bác MH và các bác đã đọc.

Mai Hạnhvào lúc 20/05/2013 5:51 PM

"Như một Thiên đường", Đúng rồi đó QV75, đẹp lắm! "nếu ai từng ở châu Âu về chắc cũng nhớ đấy. Bồ công anh ở chỗ mình không đẹp lắm vì ở thành phố họ chăm cắt cỏ nên cứ cụt hết, chỉ mọc lác đác, nhưng ra ngoại ô một chút là có "cánh đồng hoa Bồ công anh với đàn ngựa nhẩn nha gặm cỏ" ngay. Chỗ mình ở cũng nhiều ngựa, mình có lần may mắn được vào tận nơi xem một tầu ngưạ gồm những con quý giá và đẹp nhất vùng, giống để đi săn, để đua và để tham gia những buổi trình diễn(Hengstparaden) ... Ở phía nam Đức có một Đảo Hoa mọc giữa mênh mông sông nước Bodensee cũng như một "tiểu thiên đường" vậy, muôn loại hoa ngoài trời và muôn loài Phong Lan, Địa lan trong nhà kính. Độ hơn tháng nữa là đảo sẽ rực lên trăm loại hoa Hồng... trăm loài bướm lạ...hì, nhưng nếu bạn dị ứng phấn hoa thì cũng khổ thật, mình cũng từng bị hồi mới sang mất mấy năm, chả hiểu sao tự nhiên hết hẳn hi hi, chắc tại mình không chịu dùng thuốc men nên nó ngán, không hành nữa :)

QV75vào lúc 19/05/2013 6:06 AM

Nghe bác Mai Hạnh tả về mùa xuân châu Âu làm nhớ quá :) Một mùa xuân ở đó bắt đầu bằng sự nảy nở của loại hoa mọc từ đất (Krokus) với đủ màu tím, vàng, trắng bác nhỉ. Chim chóc thì hót suốt ngày từ 4,5 giờ sáng. Hoa bồ công anh vàng rực những nẻo đường. Đi tàu mà nhìn ngắm cánh đồng hoa bồ công anh với đàn ngựa nhẩn nha gặm cỏ thì như một thiên đường.
Nhưng mùa xuân cũng thật là khổ cho những ai bị dị ứng phấn hoa như cháu :)

Mai Hạnhvào lúc 19/05/2013 4:52 AM

HÌ Chào bác Lý Lẽ, thế ra ở nhà mình đang "nắng như đổ lửa" hả bác? ờ nhỉ?! mùa này "Tu hú kêu, Hoa gạo nở Hoa Phượng đỏ" rồi còn gì? chết thật! đi xa lâu quên gần hết hì. Chả là thời tiết ở đây có hơi khác ở nhà ta một chút bác ạ. Ở "quê em" năm nay Xuân muộn, chỉ tại Đông quá lê thê, mãi đến cuối tháng tư đầu tháng năm mới có những buổi nắng thật sự rực rỡ, mầm, nụ bao lâu âm ỉ thầm lặng trông ngóng, chỉ chờ có thế vội vã đồng loạt bật chồi mở cánh, cứ thế hối hả trổ lá, hối hả ra hoa, tất bật như để bù lại thời gian chậm trễ. Sức Xuân vốn đã mạnh mẽ càng như mãnh liệt hơn, chỉ dăm bẩy ngày sau, cái mầu xanh nõn tinh khôi đã trùm phủ cả không gian. Trên cái nền mơn mởn đan xen những mảng vàng trắng hồng tím... của muôn loài hoa xuân tưng bừng khoe sắc nơi nơi... Và chim nữa, nhiều lắm, sẻ, bồ câu, nhất là chim Thước, không hiểu sao ở đây nhiều thế, những chú chim đẹp đẽ đáng yêu cứ thơ thẩn quanh mình, thật hạnh phúc...Và bác Lý biết không, Đào ở quê em cũng nhiều lắm đấy, có cả đào Nhật bản, cây của nó lớn lắm và bây giờ mới mãn khai, khi gió thổi muôn cánh hoa bay phơi phới, ta sẽ được chiêm ngưỡng một cơn "mưa hồng" và mặt đất cũng rực lên như xác pháo...em cũng thích ghi lại những hình ảnh đẹp đó. Và ở đây, cái tươi mới của Trang nhạc trong mầu "Xanh lá" chủ đạo cũng gợi cho em cảm giác xuân vẫn đâu đây...
Thôi không dám lan man nữa, hì, gặp bác Lý Lẽ thấy hơi vui chứ "nỵ"(Chỉ "hơi" thôi, không vui nhiều như bạn Uylc :D) nên nói khí nhiều, xin lỗi các bác.
Chào bác Lý, chúc bác nghe nhạc vui.

Lý Lẽvào lúc 19/05/2013 2:05 AM

Thật là thú vị khi nghe lời bình luận về thơ Xuân của bác Mai Hạnh trên trang nhạc vào lúc nắng như đổ lửa. Mà cũng thật hợp khi trang web lại mở cửa trở lại có hình ảnh, giao diện bắt mắt hơn, cảm ơn QV thật nhiều.

Mai Hạnhvào lúc 18/05/2013 5:30 PM

"Nổi chìm kiếp sống lêmh đênh
Tố như ơi lệ chẩy quanh thân Kiều"

Chỉ thế thôi mà ta như cảm hết được cuộc đời truân chuyên đau xót của Kiều nhi và cuộc đời bất đắc chí của Tố Như tiên sinh . Thật cô đọng! thât tài tình!
Và cũng chỉ cần hai câu:
"Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua tiếng thơ kêu xé lòng"
đủ khiến tôi rùng mình nhớ về cái án "Vườn Vải" oan khiên năm nao làm xạm đen một đoạn sử Việt. Tôi như nghe văng vẳng âm thanh lạnh người cuả "Tiếng gươm khua..." chu di tam tộc viên đệ nhất Khai quốc Công thần hiền tài Ức Trai Nguyễn Trãi... phải nói nhà thơ Tố Hữu đã xuất thần viết ra những câu thơ khiến tôi phải kính cẩn cúi đầu. Đặc biệt bốn câu thơ này đã được Nghệ sĩ Châu Loan chọn thể điệu Lẩy Kiều để thể hiện, quả là thượng cách...Chưa bao giờ tôi được nghe giọng lẩy Kiều "xé lòng" đến thế. Hôm Giao thừa tôi đã viết: "Xiết vào đau đớn" để cảm nhận về đoạn ngâm thơ này, đêm nay nghe lại vẫn thấy gai lạnh ...
Thật là để đời!

Mai Hạnhvào lúc 09/02/2013 6:47 PM

Ở đây dường như không phải làm thơ, không phải ngâm thơ
Tác phẩm "Bài ca xuân61" đã vượt ra ngoài, lên trên cái sự "làm" và "ngâm" thông thường. Bài thơ niêm luật thể loại không rõ ràng, chỉ đơn giản là những suy tư, nghiền ngẫm, trăn trở thầm kín trong cái đêm cuối năm của một con người yêu quê hương đất nước hết mực- Nhà thơ Tố Hữu. Nỗi niềm đó giao cảm với thời khắc chuyển vận của vũ trụ từ cũ sang mới tạo nên một năng lượng vô hình, nó dào dạt tự nhiên dâng trào ra ngọn bút, trải lên giấy thành chữ thành hàng, đọc lên ta thấy âm vận đi như nhạc, những hình ảnh đẹp như tranh- bức tranh Yêu đương, Xây dựng, Đấu tranh. Và, quả là duyên kỳ ngộ, nó đã gặp và được thể hiện bởi một chất giọng được sinh ra do sự ưu ái đặc biệt của tạo hoá của Nghệ sĩ Châu Loan. Với mối đồng cảm đồng ứng với tác giả, bà đã hoá thân hoàn toàn vào bài thơ và điều kỳ diệu đã xẩy ra: ở đây tiếng lòng của bà, của tác giả Tố Hữu và của chính tôi nữa đồng ngân lên một nhịp, cái nhịp điệu bổng trầm réo rắt khi lắng đọng yêu thương lúc xiết vào đau đớn khi reo lên hạnh phúc lúc sang sảng tự hào...
Nước mắt lặng lẽ phút giao thừa Nhâm thìn -Quý tỵ...tôi gửi những dòng này kính đến những cố nhân đã tạo tác"Bài ca xuân 61" bất tử
Vô cùng cảm ơn BCKQ đã cho nghe một bài ngâm thơ có một không hai. Giờ này là phút giao thừa nơi đất khách, một lần nữa xin CHÚC MỪNG NĂM MỚI!CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
******************************************************
BQT sửa giùm lời như nghệ sĩ Châu Loan ngâm (và tôi cũng thấy thích hợp hơn)
- Khổ 3 chữ Ôi = Ô("Ô" như một tiếng reo vui khi bất chợt thấy chim chiền chiện hót... hợp hơn thán từ "ôi")
- Khổ 3, dòng 7 dưới lên- Cũng = đã (chữ đã tích cực hơn )
- Khổ thứ 4, dòng thứ hai dưới lên: mẩu sắn=mẩu sắt.
- Khổ 4, dòng 4 dưới lên: đàn rau= đàn Trâu
- phần in đậm cuối cùng: thêm chữ Độc lập vào dưới chữ Hoà bình.
Cảm ơn các bạn.

Cùng tác giả

Mẹ Suốt

Sáng tác: Tố Hữu | Trình bày: Châu Loan

Bài ca xuân 61

Sáng tác: Tố Hữu | Trình bày: Châu Loan

Bác ơi!

Sáng tác: Tố Hữu | Trình bày: Vân Khanh

Văn Hoá Việt

Có thể bạn muốn nghe

Bình luận mới nhất

+ Diễm xưa

Phạm Hải: Trịnh công Sơn,nhac sĩ tài danh,một tâm hồn thuần khiết,tình yêu của ngàn ngàn con tim.Nhac của ông như thoát...

+ Ông đồ

HVT: Ông đồ này anh hùng thật, ông gánh cả mùa xuân chưa đủ, gánh cả " người điên", " tham...

+ Lê Quang Vịnh người con quang vinh

NGUYỄN VĂN HẠNH: Rất cảm ơn bác báo văn nghệ đã trao đổi ,đồng cảm để đi tới trải lòng đó là sự...

+ Lê Quang Vịnh người con quang vinh

báo văn nghệ: Cảm ơn bác NGUYỄN VĂN HẠNH,bài viết của bác thật sinh động,rõ nét đã làm sáng tỏ ca khúc nổi...

+ Lê Quang Vịnh người con quang vinh

NGUYỄN VĂN HẠNH: Sự cảm nhận bài hát này hay hoặc không hay cũng là lẽ thường của cuộc sống " Thiên hình...

+ Ông đồ

Phạm Hải: giếng trong in bóng vầng trăng nhạt

+ Ông đồ

Phạm Hải: Mỗi năm hoa đào nở.... Cành đào vẫn đó,sắc xuân đã về mà bóng cũ người xưa nào đâu có thấy.Ôi!...

+ Đất nước tình yêu

NGUYỄN VĂN HẠNH: Từ bài hát Ước mơ xanh , tôi nghĩ đây là tác phẩm đầu tay ra đời trong nỗi niềm...

+ Niềm tin tất thắng

thanhtamdanbau@yahoo.com: Cám ơn đã cho nghe bài này khiến mình nhớ đến dàn nhạc dân tộc Trường Âm nhạc Việt Nam...

+ Ước mơ xanh (bản 2)

NGUYỄN VĂN HẠNH: Thật vô cùng khó hiểu khi tôi đang chép ca từ của bài hát Ước mơ xanh ,chưa xong ,nhưng...

Yêu cầu - Góp ý